Tình yêu của nhà ngoại giao

truyen_cuoi_tinh_yeu_ngoai_giao_tapchigiamcan

truyen_cuoi_tinh_yeu_ngoai_giao_tapchigiamcan
Tí cô nương vừa đi chơi về, thằng cu em hớn hở chạy ra thông báo ngay: Hi hi hi… Chị ơi, Chị à, vừa có một anh béo ị đến tìm chị.

– Người yêu tao đấy! Nhưng sao mày ăn nói kém tế nhị thế, làm tao xấu hổ. Nói lại xem nào!

– Dạ vừa có một anh rất nặng cân đến tìm chị.

– Đỡ hơn rồi đấy, nhưng vẫn bằng chửi người ta. Ăn nói như mày thì bao giờ mới có người yêu. Để tao bày cho nhé: Thấy anh chàng “béo ị” mày chỉ cần dùng tiếng lóng: anh này bị “cận” thôi hiểu không? Vì “cận” là “cân nặng cận”, cân nặng là béo ị. À mà mày thấy mặt mũi anh ấy có được không?

– Em thấy anh ấy quá xấu!

– Ăn với chả nói! Trường hợp này phải nói là “Em thấy anh ấy thật sâu sắc”. Sâu thêm dấu sắc chả là “xấu” còn gì. Mày cứ đốp vào mặt người ta thế thì sau này không thi vào ngành ngoại giao được đâu em ạ. Thôi, mày hãy nói thêm rằng mày có ấn tượng nhất với người yêu chị ở khoản nào?

– Em thấy anh ấy có đôi môi dầy và thâm như… thịt trâu.

– Ối giời! Thua mày rồi, ăn nói kém văn hóa thế là cùng. Chẳng học được ở chịmày cái gì cả. Lẽ ra mày chỉ cần nói rằng: “anh ấy có đôi môi chín mọng”. Thế là đủ! Mày ngu lâu khó đào tạo lắm em ạ!

BÌNH LUẬN